Chapter 16: [16] Múa rìu qua mắt thợ

An Phúc - ĐI CHƠI KHÔNG VỀ NHÀWords: 11314

Huỳnh biết Huỳnh hư nên vừa về nhà liền ôm mông lên phòng anh. Thấy bạn bé tội nghiệp quá anh Huân đâu nỡ vội lên xử. Ở trong phòng khách bận rộn viết đơn xin nghỉ cho em, cũng vì trường chỉ gia hạn nhiều nhất là hai ngày kể từ khi vắng, bây giờ anh không viết thì đợi đến bao giờ.

Trong đầu đinh ninh những lời Hồng nhắn nhủ, bạn bé một tháng sau phải quay lại xét nghiệm. Trong thời gian này anh cần lên thực đơn bổ máu cho em, chứ đừng ăn uống tuỳ tiện kiểu gà rán, mì Ý nữa. Huân đứng lên dọn dẹp sau khi viết xong tất cả. Anh đi lên phòng và mở cửa bất chợt.

Có một em bé đang co ro nằm sấp trên giường rất ngoan, lại còn xếp sẵn thước gỗ kế bên hông. Nói xem anh có còn đanh thép gì nổi nữa hay không. Huân phì cười bước tới xoa đầu em.

- Đang làm gì đây?

Thằng bé run run, gục đầu.

- Ngò chờ anh Huân ạ...

- Chờ tôi lên đánh đòn em hay gì?

Huân xoay người, kéo ghế làm việc ra. Anh đặt một sấp giấy trống lên bàn. Ngò vừa mới xuất viện, nào đâu ăn đòn sớm thế.

- Để em ghét tôi thì tôi giáo dục em thất bại - Anh quay qua bế em ngồi dậy - Em chỉ ghét tôi nếu tôi cứ chọn đánh mông em mãi nhỉ?

- Ngò hổng ghét đâu...

- Phải ghét.

Em rộng lượng, cao thượng thế nào thì sự bạo lực cường quyền hoá này cũng khiến em phải ghét bỏ anh thôi. Và từ khi về nhà, anh chưa hề có ý định muốn đặt Ngò nằm úp đánh mông đâu.

Bảo em qua bàn làm việc của mình ngồi, Huân chỉ vào mặt giấy trắng.

- Viết hết lỗi của em trong hai ngày nay vào đây.

- Dạ, anh đợi Ngò xíu ạ - Em buồn thiu, cứ tưởng được anh tha luôn rồi.

Thứ đầu tiên em viết vào giấy là một con hải cẩu mắt lòi giống Rê Mí, sau đó là tới mặt bác Huân khó ở và em. Rồi em mới chịu viết những gì anh thực sự yêu cầu. Huân không đứng bên cạnh đợi em, khoảng ba mươi phút sau Huân mới trở lại lên phòng.

Thấy em gục lên gục xuống, anh theo thói quen mà sờ trán bạn nhỏ. Huỳnh biết anh đến nên đẩy ghế cho anh xem giấy.

Bàn tay từ trán di dời lên đầu, thoải mái xoa đầu em. Dần dần sự việc ấy hai người đã quen, không còn ai thấy bất ngờ hay bất thường nữa. Những lời nhận tội ngây ngô được nắn nót từng chút, lại còn vẽ vài con cá mặt mâm buồn tủi. Em vẽ thì đáng yêu đấy, nhưng mà anh chẳng hài lòng tí nào.

- Em đang giỡn mặt với tôi đó à?

Huỳnh giật thốt, vội vàng lắc đầu. Huân với tay kéo ngăn bàn ngay bên cạnh, nhanh nhẹn quá làm em cũng lo sợ không kém. Thằng bé ngồi nép vào một bên ghế, mặt mếu máo nhìn anh lấy thước ra.

- Tôi bảo em viết hay ngồi vẽ?

- Dạ viết ạ.

Nào là giật dây nước biển để chạy ra ngoài chơi giữa đêm, nào là tức tới nỗi đập cái tay luồng kim xuống bàn máu văng tứ tung. Lại còn chạy khắp nơi bắt mẹ phải chạy theo. Huân chỉ vào nét vẽ mặt buồn rơi nước mắt trên giấy.

- Tất cả những gì em đã viết lấy viết lại một trăm lần, kể cả hình vẽ.

Huỳnh trợn mắt. Em vẽ còn nhiều hơn viết chữ nữa.

- Anh, anh ơi Ngò xin lỗi anh ạ.

Em vội vàng đứng lên vòng tay lại xin lỗi, nhưng anh không dễ gì tha cho. Huân chẳng ưa nổi sự nghịch ngợm này, đã làm thì chẳng làm nghiêm túc.

- Tự làm thì tự chịu.

Nói rồi anh đẩy Huỳnh đang xiêu vẹo trở về ghế. Còn mình thong thả ra cái ghế tròn tròn đọc sách, ghế mua để trông Ngò ngủ trưa nằm êm ghê.

- Em tự giác lên đây nằm sấp thôi thì được ân xá. Nhưng làm sao cứ phạt nhẹ thì em coi như trò đùa ấy nhỉ?

Lật sang trang báo tiếp theo, Huân tiếp tục mắng:

- Tôi bảo em đi đọc sách đi, em đã làm gì ấy? Em đọc cái bìa, mở đầu và lời kết. Cốt truyện đọc được bao nhiêu chữ?

Huỳnh nghe mắng mà mếu mặt, cặm cụi viết không dám cãi. Vì em có đúng đâu mà cãi được.

- Dễ dàng buông thả em quá em coi trời bằng vung à?

- Em sai rồi...

Huỳnh đáng thương lên tiếng, bỏ bút xuống chạy qua ngồi ngây ngốc trước mặt anh.

- Ngò xin lỗi anh ạ - Em lắc đầu hứa - Ngò hong bao giờ tái phạm nữa, hức xin lỗi...

Từ nãy đến giờ anh Huân vẫn nhìn em chăm chăm, được rồi, em bé ngoan thì anh cũng đừng quá nặng lời.

- Nín khóc đi.

Huân xốc nách thằng bé để dễ ôm lấy và dỗ dành. Chả nói được bao nhiêu câu đã ấm ức mà rưng rưng cả rồi. Huân xoa xoa cặp má phúng phính đang rung rung trông ghét lắm.

- Viết được bao nhiêu rồi mà chạy qua đây nhõng nhẽo với tôi?

- Ngò viết được năm lần rồi ạ.

Em bé ngốc nắm chặt áo của anh, sợ anh lại vứt em về bàn thêm lần nữa.

- Anh giảm cho Ngò một chút được không ạ?

Em cố dụi mặt vào tay anh lấy lòng.

- Ngò không dám vẽ linh tinh nữa đâu ạ... anh Huân.

Từng tiếng gọi anh văng vẳng, đôi mắt nghiêm nghị nhìn em. Khiến em bé sợ không dám đòi nữa, dù Huân chưa lên tiếng nhưng em đã lủi thủi về bàn ngồi.

- Viết như nào cho tôi xem.

Huân bước gần đến bàn, nhìn những dòng chữ viết rất ngay ngắn, mỗi lần dài thêm đôi ba chữ. Chủ yếu là diễn đạt vô cùng hối lỗi, nên cứ viết lại thì càng dài.

- Giảm cho em mười lần, ngồi viết thì thẳng lưng lên.

Mười lần nghe thoáng qua thì không hề nhiều. Nhưng đối với người phải viết đi viết lại từng ấy chữ cả trăm lần, giảm được mười lần phải nói là đại ơn đại xá.

Huân bỏ ra ngoài, phía bệnh viện muốn giới thiệu anh chăm lo cho sinh viên y năm vài ngày sắp tới.

- Đi mà kêu mấy ông giáo sư ấy.

Tụi con nít quỷ gặp anh không khóc thì cũng thù. Anh gặp chúng nó hoặc là chạy, hoặc là bẻ cổ vặt lông đám nhóc đó mà thôi.

- Không phải anh muốn lên giáo sư à - Giọng người đàn ông càng niềm nở - Hỡi anh bác sĩ ba mươi mốt tuổi vẫn còn làm phó trưởng khoa ơi?

Tay nắm cầu thang bị bóp chặt nghẹt thở, Huân không còn lựa chọn nào khác buộc lòng phải đồng ý. Hơn nữa cũng vì Trưởng khoa không còn ai tin tưởng giao trọng trách này nữa. Lời này là ông ấy nói.

- A anh Huân.

Nghe tiếng cửa mở, Ngò hớn hở quay ra nhìn. Coi bộ không về nhà trong vài ngày thì anh sẽ nhớ cái bạn Ngo Ngò này lắm đây.

- Viết được bao nhiêu rồi?

- Hai mươi ạ.

Huân dọn dẹp làm việc, đẩy em qua một góc, chừa không gian để mình bày đồ.

- Tuần này tôi sẽ ít về nhà hơn, cũng sẽ ngủ ít đi.

Anh mở máy tính, xoay qua nhìn Ngò.

- Nên đừng tiếp xúc hay nói chuyện với tôi nhiều quá. Tôi không kiềm nổi bản thân mình đâu.

Sự thiếu ngủ và đau dạ dày là ác mộng của anh, cũng là ác mộng của các bác sĩ chuyên khoa khác. Trước đây chưa có Huỳnh, khi thiếu ngủ về nhà bật không được điều hoà là anh đập nát cái điều khiển luôn.

- Ngò nhớ rồi ạ, Ngò sẽ ở nhà ngoan.

Bây giờ có Huỳnh thì anh càng phải giữa kiên nhẫn dù là khi mất ngủ trầm trọng.

- Ăn thức ăn ngoài vài ngày nhé.

Em bé vui vẻ gật đầu.

Sau đó không ai nói với ai câu nào nữa. Huỳnh tập trung viết đi viết lại, nghiền ngẫm từng lỗi sai của mình. Đôi khi em lại ngước lên nhìn anh. Bàn tay cầm bút bắt đầu tê bì, Huỳnh nhăn mặt khó chịu.

- Anh Huân... Ngò còn hai mươi lần nữa ạ.

- Đứng lên nói đủ hai mươi lần đó đi.

Huân tiện tay lấy sấp giấy của em. Ngo Ngò uể oải đứng lên nhún nhảy mấy cái.

- Ngò tự ý tháo dây bước biển, chạy qua ngoài chơi. Ngò xin lỗi anh ạ.

Em bé đọc rất thuộc, còn anh vừa nghe vừa nhìn những dòng chữ bé con con của bạn nhỏ.

- Ngò làm bạn tay trái bị chảy máu ạ.

Huân đếm đến dòng cuối cùng, con số dừng lại ở năm mươi chín. Anh bảo em ngừng.

- Em nói em viết được bao nhiêu lần?

- Dạ Ngò viết được tám mươi lần ạ.

Ánh mắt sắt như dao liếc qua, bạn Huỳnh liền cụp mắt.

- Dạ, dạ chỉ mới bảy mươi thôi...

- Qua đây.

Anh đưa bút yêu cầu em đánh số từng lần viết lại, lúc này Huỳnh mới thấy mình thật ngốc.

- Ngò, hức Ngò sai rồi.

Bác sĩ phẫu thuật không chỉ mạnh về kiến thức chuyên môn, người ta còn mạnh về hai tay cầm dao nữa cơ. Bàn tay Huân vỗ mạnh lên hai mông của em khiến em giật mình. Đầu gối cong xuống, cả người muốn gục xuống bàn. Huỳnh sắp bị dọa cho khóc nấc lên.

- Em nghĩ tôi dễ qua mặt như thế à? Từ đâu ra cái tính gian dối này đây?

Anh bác sĩ kéo cục ú hơi bị hư về đùi, một chân giữ cho Huỳnh đỡ quấy. Nhưng em bé bị đánh vài cái đã sợ cúm người đâu dám vùng vẫy nữa. Bàn tay rắn chắc dễ dàng đánh cho mông em nhỏ sưng vài vòng.

Tiếng em khóc hu hu ngay bên dưới, Huân chỉ đanh thép đánh thêm mười cái, sau đó vỗ vỗ cái mông nhỏ.

- Hức Ngò xin lỗi anh, hức tại Ngò nôn nóng muốn viết cho nhanh. Ngò, Ngò...

Nước mắt nước mũi làm em bị nghẹn ngào. Anh Huân đành đỡ em đứng dậy, vỗ lưng cho vài cái.

- Ngò nói dối anh ạ, hức, Ngò hết gan làm như vậy rồi.

Em muốn được anh ôm nên mau chóng khoanh lại đứng nghiêm chỉnh. Luôn miệng xin lỗi đến khi anh bảo dừng.

- Ngồi xuống viết đủ một trăm lần.

Em như bùng nổ, khóc đến tang thương.

- Anh hức đừng mà, Ngò xin lỗi anh... Ngò hư...

Đáp lại em Ngò đang nức nở, Huân đeo kính vào chuẩn bị làm việc, lạnh nhạt nói:

- Tôi cũng thấy em quá hư.

Bạn bé bị anh dạy dỗ nghiêm quá nên rất tủi thân, lại hối hận vì hành động khờ dại của mình. Dù mếu máo đáng thương là thế, em vẫn nghe lời quay về ghế tiếp tục viết. Vừa viết vừa lau nước mắt đang không ngừng rơi, em như một bạn cún nhỏ bị mắng, uất ức lắm mà chẳng thể phản kháng được.