Huỳnh biết Huỳnh hư nên vừa vá» nhà liá»n ôm mông lên phòng anh. Thấy bạn bé tá»i nghiá»p quá anh Huân Äâu nỡ vá»i lên xá». á» trong phòng khách báºn rá»n viết ÄÆ¡n xin nghá» cho em, cÅ©ng vì trưá»ng chá» gia hạn nhiá»u nhất là hai ngà y ká» từ khi vắng, bây giá» anh không viết thì Äợi Äến bao giá».
Trong Äầu Äinh ninh những lá»i Há»ng nhắn nhá»§, bạn bé má»t tháng sau phải quay lại xét nghiá»m. Trong thá»i gian nà y anh cần lên thá»±c ÄÆ¡n bá» máu cho em, chứ Äừng Än uá»ng tuỳ tiá»n kiá»u gà rán, mì à nữa. Huân Äứng lên dá»n dẹp sau khi viết xong tất cả. Anh Äi lên phòng và má» cá»a bất chợt.
Có má»t em bé Äang co ro nằm sấp trên giưá»ng rất ngoan, lại còn xếp sẵn thưá»c gá» kế bên hông. Nói xem anh có còn Äanh thép gì ná»i nữa hay không. Huân phì cưá»i bưá»c tá»i xoa Äầu em.
- Äang là m gì Äây?
Thằng bé run run, gục Äầu.
- Ngò chỠanh Huân ạ...
- Chá» tôi lên Äánh Äòn em hay gì?
Huân xoay ngưá»i, kéo ghế là m viá»c ra. Anh Äặt má»t sấp giấy trá»ng lên bà n. Ngò vừa má»i xuất viá»n, nà o Äâu Än Äòn sá»m thế.
- Äá» em ghét tôi thì tôi giáo dục em thất bại - Anh quay qua bế em ngá»i dáºy - Em chá» ghét tôi nếu tôi cứ chá»n Äánh mông em mãi nhá»?
- Ngò há»ng ghét Äâu...
- Phải ghét.
Em rá»ng lượng, cao thượng thế nà o thì sá»± bạo lá»±c cưá»ng quyá»n hoá nà y cÅ©ng khiến em phải ghét bá» anh thôi. Và từ khi vá» nhà , anh chưa há» có ý Äá»nh muá»n Äặt Ngò nằm úp Äánh mông Äâu.
Bảo em qua bà n là m viá»c cá»§a mình ngá»i, Huân chá» và o mặt giấy trắng.
- Viết hết lá»i cá»§a em trong hai ngà y nay và o Äây.
- Dạ, anh Äợi Ngò xÃu ạ - Em buá»n thiu, cứ tưá»ng ÄÆ°á»£c anh tha luôn rá»i.
Thứ Äầu tiên em viết và o giấy là má»t con hải cẩu mắt lòi giá»ng Rê MÃ, sau Äó là tá»i mặt bác Huân khó á» và em. Rá»i em má»i chá»u viết những gì anh thá»±c sá»± yêu cầu. Huân không Äứng bên cạnh Äợi em, khoảng ba mươi phút sau Huân má»i trá» lại lên phòng.
Thấy em gục lên gục xuá»ng, anh theo thói quen mà sá» trán bạn nhá». Huỳnh biết anh Äến nên Äẩy ghế cho anh xem giấy.
Bà n tay từ trán di dá»i lên Äầu, thoải mái xoa Äầu em. Dần dần sá»± viá»c ấy hai ngưá»i Äã quen, không còn ai thấy bất ngá» hay bất thưá»ng nữa. Những lá»i nháºn tá»i ngây ngô ÄÆ°á»£c nắn nót từng chút, lại còn vẽ và i con cá mặt mâm buá»n tá»§i. Em vẽ thì Äáng yêu Äấy, nhưng mà anh chẳng hà i lòng tà nà o.
- Em Äang giỡn mặt vá»i tôi Äó à ?
Huỳnh giáºt thá»t, vá»i và ng lắc Äầu. Huân vá»i tay kéo ngÄn bà n ngay bên cạnh, nhanh nhẹn quá là m em cÅ©ng lo sợ không kém. Thằng bé ngá»i nép và o má»t bên ghế, mặt mếu máo nhìn anh lấy thưá»c ra.
- Tôi bảo em viết hay ngá»i vẽ?
- Dạ viết ạ.
Nà o là giáºt dây nưá»c biá»n Äá» chạy ra ngoà i chÆ¡i giữa Äêm, nà o là tức tá»i ná»i Äáºp cái tay luá»ng kim xuá»ng bà n máu vÄng tứ tung. Lại còn chạy khắp nÆ¡i bắt mẹ phải chạy theo. Huân chá» và o nét vẽ mặt buá»n rÆ¡i nưá»c mắt trên giấy.
- Tất cả những gì em Äã viết lấy viết lại má»t trÄm lần, ká» cả hình vẽ.
Huỳnh trợn mắt. Em vẽ còn nhiá»u hÆ¡n viết chữ nữa.
- Anh, anh Æ¡i Ngò xin lá»i anh ạ.
Em vá»i và ng Äứng lên vòng tay lại xin lá»i, nhưng anh không dá» gì tha cho. Huân chẳng ưa ná»i sá»± nghá»ch ngợm nà y, Äã là m thì chẳng là m nghiêm túc.
- Tá»± là m thì tá»± chá»u.
Nói rá»i anh Äẩy Huỳnh Äang xiêu vẹo trá» vá» ghế. Còn mình thong thả ra cái ghế tròn tròn Äá»c sách, ghế mua Äá» trông Ngò ngá»§ trưa nằm êm ghê.
- Em tá»± giác lên Äây nằm sấp thôi thì ÄÆ°á»£c ân xá. Nhưng là m sao cứ phạt nhẹ thì em coi như trò Äùa ấy nhá»?
Láºt sang trang báo tiếp theo, Huân tiếp tục mắng:
- Tôi bảo em Äi Äá»c sách Äi, em Äã là m gì ấy? Em Äá»c cái bìa, má» Äầu và lá»i kết. Cá»t truyá»n Äá»c ÄÆ°á»£c bao nhiêu chữ?
Huỳnh nghe mắng mà mếu mặt, cặm cụi viết không dám cãi. Vì em có Äúng Äâu mà cãi ÄÆ°á»£c.
- Dá» dà ng buông thả em quá em coi trá»i bằng vung à ?
- Em sai rá»i...
Huỳnh Äáng thương lên tiếng, bá» bút xuá»ng chạy qua ngá»i ngây ngá»c trưá»c mặt anh.
- Ngò xin lá»i anh ạ - Em lắc Äầu hứa - Ngò hong bao giá» tái phạm nữa, hức xin lá»i...
Từ nãy Äến giá» anh Huân vẫn nhìn em chÄm chÄm, ÄÆ°á»£c rá»i, em bé ngoan thì anh cÅ©ng Äừng quá nặng lá»i.
- NÃn khóc Äi.
Huân xá»c nách thằng bé Äá» dỠôm lấy và dá» dà nh. Chả nói ÄÆ°á»£c bao nhiêu câu Äã ấm ức mà rưng rưng cả rá»i. Huân xoa xoa cặp má phúng phÃnh Äang rung rung trông ghét lắm.
- Viết ÄÆ°á»£c bao nhiêu rá»i mà chạy qua Äây nhõng nhẽo vá»i tôi?
- Ngò viết ÄÆ°á»£c nÄm lần rá»i ạ.
Em bé ngá»c nắm chặt áo cá»§a anh, sợ anh lại vứt em vá» bà n thêm lần nữa.
- Anh giảm cho Ngò má»t chút ÄÆ°á»£c không ạ?
Em cỠdụi mặt và o tay anh lấy lòng.
- Ngò không dám vẽ linh tinh nữa Äâu ạ... anh Huân.
Từng tiếng gá»i anh vÄng vẳng, Äôi mắt nghiêm nghá» nhìn em. Khiến em bé sợ không dám Äòi nữa, dù Huân chưa lên tiếng nhưng em Äã lá»§i thá»§i vá» bà n ngá»i.
- Viết như nà o cho tôi xem.
Huân bưá»c gần Äến bà n, nhìn những dòng chữ viết rất ngay ngắn, má»i lần dà i thêm Äôi ba chữ. Chá»§ yếu là diá» n Äạt vô cùng há»i lá»i, nên cứ viết lại thì cà ng dà i.
- Giảm cho em mưá»i lần, ngá»i viết thì thẳng lưng lên.
Mưá»i lần nghe thoáng qua thì không há» nhiá»u. Nhưng Äá»i vá»i ngưá»i phải viết Äi viết lại từng ấy chữ cả trÄm lần, giảm ÄÆ°á»£c mưá»i lần phải nói là Äại Æ¡n Äại xá.
Huân bá» ra ngoà i, phÃa bá»nh viá»n muá»n giá»i thiá»u anh chÄm lo cho sinh viên y nÄm và i ngà y sắp tá»i.
- Äi mà kêu mấy ông giáo sư ấy.
Tụi con nÃt quá»· gặp anh không khóc thì cÅ©ng thù. Anh gặp chúng nó hoặc là chạy, hoặc là bẻ cá» vặt lông Äám nhóc Äó mà thôi.
- Không phải anh muá»n lên giáo sư à - Giá»ng ngưá»i Äà n ông cà ng niá»m ná» - Hỡi anh bác sÄ© ba mươi má»t tuá»i vẫn còn là m phó trưá»ng khoa Æ¡i?
Tay nắm cầu thang bá» bóp chặt nghẹt thá», Huân không còn lá»±a chá»n nà o khác buá»c lòng phải Äá»ng ý. HÆ¡n nữa cÅ©ng vì Trưá»ng khoa không còn ai tin tưá»ng giao trá»ng trách nà y nữa. Lá»i nà y là ông ấy nói.
- A anh Huân.
Nghe tiếng cá»a má», Ngò há»n há» quay ra nhìn. Coi bá» không vá» nhà trong và i ngà y thì anh sẽ nhá» cái bạn Ngo Ngò nà y lắm Äây.
- Viết ÄÆ°á»£c bao nhiêu rá»i?
- Hai mươi ạ.
Huân dá»n dẹp là m viá»c, Äẩy em qua má»t góc, chừa không gian Äá» mình bà y Äá».
- Tuần nà y tôi sẽ Ãt vá» nhà hÆ¡n, cÅ©ng sẽ ngá»§ Ãt Äi.
Anh má» máy tÃnh, xoay qua nhìn Ngò.
- Nên Äừng tiếp xúc hay nói chuyá»n vá»i tôi nhiá»u quá. Tôi không kiá»m ná»i bản thân mình Äâu.
Sá»± thiếu ngá»§ và Äau dạ dà y là ác má»ng cá»§a anh, cÅ©ng là ác má»ng cá»§a các bác sÄ© chuyên khoa khác. Trưá»c Äây chưa có Huỳnh, khi thiếu ngá»§ vá» nhà báºt không ÄÆ°á»£c Äiá»u hoà là anh Äáºp nát cái Äiá»u khiá»n luôn.
- Ngò nhá» rá»i ạ, Ngò sẽ á» nhà ngoan.
Bây giá» có Huỳnh thì anh cà ng phải giữa kiên nhẫn dù là khi mất ngá»§ trầm trá»ng.
- Än thức Än ngoà i và i ngà y nhé.
Em bé vui vẻ gáºt Äầu.
Sau Äó không ai nói vá»i ai câu nà o nữa. Huỳnh táºp trung viết Äi viết lại, nghiá»n ngẫm từng lá»i sai cá»§a mình. Äôi khi em lại ngưá»c lên nhìn anh. Bà n tay cầm bút bắt Äầu tê bì, Huỳnh nhÄn mặt khó chá»u.
- Anh Huân... Ngò còn hai mươi lần nữa ạ.
- Äứng lên nói Äá»§ hai mươi lần Äó Äi.
Huân tiá»n tay lấy sấp giấy cá»§a em. Ngo Ngò uá» oải Äứng lên nhún nhảy mấy cái.
- Ngò tá»± ý tháo dây bưá»c biá»n, chạy qua ngoà i chÆ¡i. Ngò xin lá»i anh ạ.
Em bé Äá»c rất thuá»c, còn anh vừa nghe vừa nhìn những dòng chữ bé con con cá»§a bạn nhá».
- Ngò là m bạn tay trái bỠchảy máu ạ.
Huân Äếm Äến dòng cuá»i cùng, con sá» dừng lại á» nÄm mươi chÃn. Anh bảo em ngừng.
- Em nói em viết ÄÆ°á»£c bao nhiêu lần?
- Dạ Ngò viết ÄÆ°á»£c tám mươi lần ạ.
Ãnh mắt sắt như dao liếc qua, bạn Huỳnh liá»n cụp mắt.
- Dạ, dạ chá» má»i bảy mươi thôi...
- Qua Äây.
Anh ÄÆ°a bút yêu cầu em Äánh sá» từng lần viết lại, lúc nà y Huỳnh má»i thấy mình tháºt ngá»c.
- Ngò, hức Ngò sai rá»i.
Bác sÄ© phẫu thuáºt không chá» mạnh vá» kiến thức chuyên môn, ngưá»i ta còn mạnh vá» hai tay cầm dao nữa cÆ¡. Bà n tay Huân vá» mạnh lên hai mông cá»§a em khiến em giáºt mình. Äầu gá»i cong xuá»ng, cả ngưá»i muá»n gục xuá»ng bà n. Huỳnh sắp bá» dá»a cho khóc nấc lên.
- Em nghÄ© tôi dá» qua mặt như thế à ? Từ Äâu ra cái tÃnh gian dá»i nà y Äây?
Anh bác sÄ© kéo cục ú hÆ¡i bá» hư vá» Äùi, má»t chân giữ cho Huỳnh Äỡ quấy. Nhưng em bé bá» Äánh và i cái Äã sợ cúm ngưá»i Äâu dám vùng vẫy nữa. Bà n tay rắn chắc dá» dà ng Äánh cho mông em nhá» sưng và i vòng.
Tiếng em khóc hu hu ngay bên dưá»i, Huân chá» Äanh thép Äánh thêm mưá»i cái, sau Äó vá» vá» cái mông nhá».
- Hức Ngò xin lá»i anh, hức tại Ngò nôn nóng muá»n viết cho nhanh. Ngò, Ngò...
Nưá»c mắt nưá»c mÅ©i là m em bá» nghẹn ngà o. Anh Huân Äà nh Äỡ em Äứng dáºy, vá» lưng cho và i cái.
- Ngò nói dá»i anh ạ, hức, Ngò hết gan là m như váºy rá»i.
Em muá»n ÄÆ°á»£c anh ôm nên mau chóng khoanh lại Äứng nghiêm chá»nh. Luôn miá»ng xin lá»i Äến khi anh bảo dừng.
- Ngá»i xuá»ng viết Äá»§ má»t trÄm lần.
Em như bùng ná», khóc Äến tang thương.
- Anh hức Äừng mà , Ngò xin lá»i anh... Ngò hư...
Äáp lại em Ngò Äang nức ná», Huân Äeo kÃnh và o chuẩn bá» là m viá»c, lạnh nhạt nói:
- Tôi cũng thấy em quá hư.
Bạn bé bá» anh dạy dá» nghiêm quá nên rất tá»§i thân, lại há»i háºn vì hà nh Äá»ng khá» dại cá»§a mình. Dù mếu máo Äáng thương là thế, em vẫn nghe lá»i quay vá» ghế tiếp tục viết. Vừa viết vừa lau nưá»c mắt Äang không ngừng rÆ¡i, em như má»t bạn cún nhá» bá» mắng, uất ức lắm mà chẳng thá» phản kháng ÄÆ°á»£c.